Đôi khi bọn họ đã quên mất, từng sự việc nhỏ dại diễn ra từng ngày đều sở hữu một ý nghĩa nhất định và bao gồm giá trị hết sức quý báu cho cuộc sống mỗi nhỏ người. Thuộc đọc đầy đủ câu chuyện nhỏ tuổi ý nghĩa về cuộc sống dưới đây và suy ngẫm nhé.

Bạn đang xem: Những câu chuyện cuộc sống ý nghĩa


Câu chuyện số 1: bài bác học về sự tự tin

Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi học tập môn Toán với thầy Peter. Vừa vào lớp, thầy cho tất cả lớp làm bài bác kiểm tra đầu năm.

Cả lớp ngạc nhiên khi thầy phạt cho cửa hàng chúng tôi ba nhiều loại đề không giống nhau rồi nói:

- Đề trước tiên gồm những thắc mắc vừa dễ với khó, nếu có tác dụng hết những em sẽ được 10 điểm. Đề sản phẩm công nghệ hai tất cả số điểm tối đa là 8 cùng với những thắc mắc tương đối dễ. Đề sản phẩm 3 tất cả số điểm về tối đa là 6 cùng với những thắc mắc rất dễ. Các em được quyền lựa chọn đề đến mình.

Thầy chỉ cho làm bài xích trong 15 phút bắt buộc tôi đã lựa chọn đề thứ hai cho cứng cáp ăn. Không những tôi mà các bạn cùng lớp cũng thế, chẳng tất cả ai lựa chọn đề trước tiên cả.

Một tuần sau, thầy Peter phát bài kiểm tra ra. Cả lớp lại càng kinh ngạc hơn lúc biết ai chọn đề như thế nào thì được tổng thể điểm của đề đó, bất cứ làm đúng giỏi sai. Lớp trưởng hỏi thầy:


- Thưa thầy vì sao lại như thế?

Thầy cười cợt rồi nghiêm nghị trả lời:

- Với bài xích kiểm tra này, thầy chỉ muốn thách thức sự tự tin của lớp mình. Ai trong số các em cũng mơ ước đã đạt được điểm 10 nhưng không nhiều người dám vượt qua thử thách để biến hóa ước mơ ấy thành sự thật.

Bài đánh giá kỳ kỳ lạ ấy của thầy Peter vẫn dạy chúng tôi một bài xích học: "Có những bài toán thoạt quan sát tưởng như rất trở ngại nên dễ có tác dụng cho họ rút lui ngay lập tức từ phút đầu tiên. Nhưng còn nếu không tự tin tuyên chiến và cạnh tranh với thử thách thì họ chẳng biết khả năng của chính bản thân mình đến đâu cùng cũng khó vươn tới đỉnh điểm của thành công.

Câu chuyện số 2: chiếc lược tình yêu

Một ngày nọ, người bà xã có mái tóc dài bảo ck hãy cài cho bà một dòng lược mới để bà chải tóc được gọn gàng hơn. Người ông chồng đã xin lỗi và không đồng ý bà. Ông nói rằng bản thân còn không có đủ tiền nhằm sửa chiếc đồng hồ đeo tay đeo tay bị hỏng. Người bà xã nghe vậy cùng không nói gì thêm.

Hôm sau người chồng đi làm, ông qua tiệm đồng hồ và phân phối chiếc đồng hồ của chính bản thân mình với giá thấp để download chiếc lược new cho vợ.

Buổi tối, ông hoan lạc ngồi chờ vợ ở nhà với dòng lược new trên tay.

Tuy nhiên, một dịp sau, ông cực kỳ sửng sốt khi thấy vợ mở ra với một mái đầu ngắn. Thế ra bà đã buôn bán mái tóc của bản thân đi để sở hữ cho ông loại dây đồng hồ đeo tay mới.

Những giọt nước mắt rơi bên trên má họ, chưa hẳn vì những việc họ làm là vô ích, mà vày tình yêu thâm thúy mà họ giành cho nhau.


Câu chuyện số 3: câu chuyện về nhì hạt lúa

Có nhì hạt lúa nọ được giữ lại để triển khai hạt giống cho vụ sau vị cả hai mọi là hầu như hạt lúa tốt, đầy đủ to khỏe mạnh và cứng cáp mẩy,...

Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng sát đó. Hạt trước tiên nhủ thầm:“Dại gì ta buộc phải theo ông nhà ra đồng. Ta không muốn cả thân mình đề xuất nát rã trong đất. Cực tốt ta hãy giữ lại toàn bộ chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này với tìm một địa điểm lý tưởng nhằm trú ngụ.” cầm là nó lựa chọn một góc tắt hơi trong kho lúa nhằm lăn vào đó.

Còn hạt lúa lắp thêm hai thì ngày đêm muốn được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thiệt sự phấn kích khi được bắt đầu một cuộc đời mới.

Thời gian trôi qua, phân tử lúa đầu tiên bị héo khô chỗ góc nhà cũng chính vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Từ bây giờ chất bổ dưỡng chẳng mang lại lợi ích được gì - nó bị tiêu diệt dần chết mòn. Trong lúc đó, phân tử lúa vật dụng hai mặc dù nát tung trong đất tuy nhiên, từ thân nó lại mọc lên cây lúa rubi óng, trĩu hạt. Nó lại mang lại cho đời đông đảo hạt lúa mới...

Bài học: giả dụ tự khép bản thân trong lớp vỏ để chũm giữ sự toàn thể vô nghĩa của phiên bản thân các bạn sẽ trải qua một cuộc sống vô nghĩa, tiến công mất giá trị của bạn dạng thân. Bởi vì vậy, hãy biết thừa nhận thân chấp nhận những thử thách, can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để sống có ý nghĩa hơn, góp sức những giá chỉ trị có lợi cho xóm hội.

Câu chuyện số 4: Quạ với thiên nga

Một con Quạ, black như than, nó ganh ghét với một bé Thiên Nga, vì bộ lông của Thiên Nga luôn luôn trắng đẹp như bông.

Quạ ngây ngô ngốc một hôm bỗng dưng nảy ra một ý nghĩ về rằng nếu nó cứ sinh sống như Thiên Nga, có nghĩa là cứ lượn lờ bơi lội và vùng vẫy suốt ngày trong nước, cùng ăn cây trồng rong rêu mọc bên dưới nước, ắt cỗ lông nó đã trắng ra như bộ lông của Thiên Nga vậy. Nuốm là Quạ liền vứt rừng bay về vùng sông hồ với đầm lầy nhằm sống.

Nhưng mặc dù rằng nó ra sức vệ sinh giặt suốt ngày nay qua ngày khác cỗ lông của nó vẫn tiếp tục đen như ngày nào vậy.

Và khi rong rêu vào nước lấn sâu vào không phù hợp với dòng dạ dày của nó, nó càng ngày càng nhỏ xíu đét, cùng cuối cùng, xẻ lăn ra chết.

Bài học: Đừng vì mộng ảo những đồ vật mình ko thể bao gồm mà bao gồm những hành vi ngu ngốc, đến sau cuối cùng thiệt thòi vẫn là bạn dạng thân mình.

Câu chuyện số 5: Món hời với những người nghèo

Một cô gái hỏi ông lão chào bán trứng: “Bao nhiêu tiền một quả trứng vậy ông?

Ông lão trả lời: “Một đô hai quả thưa cô”.

Cô gái đáp: “Bán đến tôi một đô tứ quả, nếu như không tôi không download nữa”.

Ông lão: “Được thôi, cô lấy đi, trên đây là mở đầu tốt vì có lẽ tôi đang chẳng bán tốt gì trong thời gian ngày hôm nay”.

Cô gái rước trứng rồi hãnh diện cách đi. Cô cảm thấy mình đã trả được một món hời và mang đến một nhà hàng quán ăn sang trọng gặp bạn bè. Ở đó, cô cùng chúng ta ăn bất cứ thứ gì chúng ta muốn. Tàn tiệc, hóa đối chọi của của họ lên đến mức 420 đô la. Cô nàng đưa 500 đô đến chủ quán ăn và bảo không bắt buộc trả lại.


Bài học: Sự việc có vẻ giản solo nhưng lại thật đau buồn đối cùng với ông lão buôn bán trứng. Không ít người dân trong chúng ta luôn khoáng đạt với những người giàu có, và lại quên đi tình bạn với những người khốn khổ.

Câu chuyện số 6: Miếng bánh mỳ cháy

Khi tôi lên 8 giỏi 9 tuổi gì đó, tôi lưu giữ thỉnh thoảng người mẹ tôi vẫn nướng bánh mỳ cháy khét. Một buổi tối nọ, người mẹ tôi về đơn vị sau một ngày làm việc dài và bà làm ban đêm cho phụ thân con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, chưa hẳn cháy xém thông thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn đông đảo lát bánh mì và ngóng xem tất cả ai nhận thấy điều phi lý của bọn chúng và công bố hay không.

Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài xích tập cũng như những việc ở trường học như đa số hôm. Tôi không hề nhớ tôi đang nói gì cùng với ông hôm đó, dẫu vậy tôi nhớ sẽ nghe người mẹ tôi xin lỗi ông do đã có tác dụng cháy bánh mì.

Và tôi không khi nào quên được đều gì phụ thân tôi nói với bà mẹ tôi: “Em à, anh thích bánh mỳ cháy mà.

Đêm đó, tôi đến bên chúc phụ vương tôi ngủ ngon cùng hỏi bao gồm phải thực sự ông thích bánh mỳ cháy giỏi không. Cha tôi choàng tay qua vai tôi với nói:

Mẹ bé đã thao tác làm việc rất vất vả một ngày dài và bà mẹ rất mệt. Một lát bánh mỳ cháy tất yêu làm hại ai bé ạ, nhưng con biết điều gì thực thụ gây tổn thương cho người khác không? mọi lời chê bai trách móc độc ác đấy.

Rồi ông nói tiếp: “Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy các thứ không hoàn hảo và tuyệt vời nhất và phần đa con bạn không toàn vẹn. Cha cũng hơi tệ trong tương đối nhiều việc, chẳng hạn như thân phụ chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày đáng nhớ như một số người khác.

Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách gật đầu sai sót của tín đồ khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá đặc trưng nhất để khiến cho một quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền chắc con ạ.

Cuộc đời cực kỳ ngắn ngủ nhằm thức dậy với những hối tiếc và khó khăn chịu. Hãy thương mến những người cư xử giỏi với con, với hãy thông cảm với những người chưa có tác dụng được điều đó.”

Bài học: vào cuộc sống, bạn cần phải biết học phương pháp cảm thông đối với điểm yếu, điểm hạn chế của người khác. Cảm thông với cuộc sống, tính cách của mọi fan trong gia đình, bạn bè, bà xã chồng… sẽ giúp bạn có một cuộc sống thường ngày dung hòa xung quanh. Sự cảm thông – bí quyết nuôi dưỡng niềm hạnh phúc gia đình. Mẩu chuyện này đó là bài học về sự việc cảm thông giữa người với người.

Câu chuyện số 7: Hành trang lên đường

Có một hòa thượng muốn tới trường tập ở chỗ xa. Sư thầy hỏi: “Khi nào con đi?”

Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, bé đã nhờ bạn đan vài đôi giầy cỏ, sau thời điểm lấy giày con vẫn lên đường.”

Sự thầy trầm ngâm một lúc rồi nói: “Nếu không thì cầm cố này, ta đang nhờ những tín bọn chúng quyên tặng giày cho con.”

Không biết sư thầy sẽ nói với biết bao nhiêu tín đồ nhưng ngày hôm đó, tất cả đến vài chục con người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.

Sáng hôm sau, lại sở hữu người mang một chiếc ô đến tặng ngay cho hòa thượng.

Hòa thượng hỏi: “Tại sao tín chủ lại tặng kèm ô?

Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, bên trên đường hoàn toàn có thể sẽ chạm mặt mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi gồm thể tặng kèm hòa thượng một loại ô?

Thế tuy thế hôm đó, không những có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong chống thiền đang chất khoảng 50 cái ô các loại.

Giờ học đêm tối kết thúc, sư thầy lao vào phòng thiền của hòa thượng: “Giày cỏ cùng ô sẽ đủ chưa?

Đủ rồi ạ!” – Hòa thượng chỉ vào gò ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi bé dại trong góc phòng. “Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được.


Vậy sao được”, sư thầy nói. “Trời có lúc mưa thời điểm nắng, gồm ai tiên liệu được nhỏ sẽ nên đi bao xa, đề xuất dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giầy cỏ đi rách nát hết cả, ô cũng mất, thời điểm đó con đề nghị làm sao?

Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: “Trên con đường đi, chắc chắn con sẽ gặp gỡ không không nhiều sông suối, mai ta sẽ có được lời nhờ vào tín chúng quyên thuyền, bé hãy có theo…

Đến dịp này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý thiết bị của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: “Đệ tử sẽ khởi hành ngay hiện nay và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ.

Bài học: Khi làm bất cứ việc gì, điều đặc biệt quan trọng không phải là phần đông vật không tính thân sẽ được sẵn sàng kỹ lưỡng hay không mà là ta đang đủ quyết trung khu hay chưa?

Có quyết tâm, vén rõ mục tiêu, tất cả đều không còn là vấn đề, không hề là trở ngại.

Hãy có trái tim của chính bản thân mình lên đường, mục tiêu dù làm việc xa từng nào đi chăng nữa nhưng đường nghỉ ngơi ngay bên dưới chân mình, hãy cứ đi rồi sẽ đến. Bạn bước đi dù duy nhất bước, điều đó cũng có thể có nghĩa rằng bạn đã có thu hoạch. Chỉ cần đem theo trái tim lên đường, tất cả những vật không tính thân không giống tự vẫn đủ!

Câu chuyện số 8: Người đàn ông vứt vứt đôi giày

Chuyến xe cộ lửa đang làm việc trên mặt đường cao tốc, Johnny không cảnh giác làm rơi một chiếc giầy mới mua ra bên ngoài cửa sổ, mọi tín đồ chung quanh đều cảm thấy tiếc cho ông. Bất ngờ, ông tức khắc ném tức thì chiếc giày thứ hai ra phía bên ngoài cửa sổ đó. Hành vi này của Johnny khiến cho mọi fan sửng sốt, vắt là ông bèn từ tốn giải thích: “Chiếc giầy này bất luận mắc đỏ như thế nào, đối với tôi mà nói nó dường như không còn có lợi gì nữa, trường hợp như có ai hoàn toàn có thể nhặt được đôi giày, nói ko chừng chúng ta còn rất có thể mang vừa nó thì sao!”.

Bài học: Những sản phẩm không còn công dụng với mình đôi lúc lại là niềm hạnh phúc vô bờ đối với người khác. Hãy trân trọng hầu như thứ mình gồm và chia sẻ niềm hạnh phúc với đa số người.

Câu chuyện số 9: Cảm ơn tía đã cho bé thấy họ nghèo như thế nào!

Một ngày nọ, tín đồ bố giàu có dẫn cậu nam nhi của bản thân thăm thú một ngôi làng. Người bố mong mỏi cho con trai của bản thân thấy một fan nghèo hoàn toàn có thể nghèo tới mức nào. Họ đã dành thời hạn tham quan cánh đồng của một gia đình nghèo. Sau khi trở về, người ba hỏi cậu nhỏ trai:

– bé thấy chuyến du ngoạn thế nào?

– rất tuyệt bố ạ!

Người cha hỏi:

– nhỏ đã thấy fan nghèo sống thế nào chưa?

– Vâng bé thấy rồi ạ!

– Vậy nói cho ba nghe, bé học được gì từ chuyến du ngoạn này?

Cậu bé trả lời: “Chúng ta có một con chó, họ có 4. Bọn họ có bể bơi, họ có những con sông. Họ dùng đèn vào ban đêm, còn họ bao hàm ngôi sao. Chúng ta có những bức tường chắn để đảm bảo an toàn mình, chúng ta có các bạn bè. Chúng ta có TV, còn bọn họ dành thời gian cho mái ấm gia đình và chúng ta hàng.”

Ý nghĩa câu chuyện: Chúng ta không phú quý chỉ vì có không ít tiền. Tình yêu, lòng trắc ẩn, tình bạn, đông đảo giá trị đích thực, gia đình mới khiến bạn là người thực sự giàu có.

Câu chuyện số 10: cực hiếm của hòn đá

Có một học trò hỏi thầy mình rằng:

- Thưa thầy, cực hiếm của cuộc sống đời thường là gì ạ?

Người thầy rước một hòn đá trao cho người học trò và dặn:

- bé đem hòn đá này ra chợ tuy nhiên không được chào bán nó đi, chỉ việc để ý xem người ta trả giá bán bao nhiêu.

Vâng lời thầy, tín đồ học trò mang hòn đá ra chợ bán. Các người thiếu hiểu biết tại sao anh lại phân phối một hòn đá xấu xí như vậy. Ngồi cả ngày, một người chào bán rong thương tình đang đi vào hỏi với trả giá hòn đá một đồng. Fan học trò sở hữu hòn đá về và than thở:


- Hòn đá thiếu thẩm mỹ này chẳng ai thèm mua. Cũng may tất cả ngườihỏi mua với mức giá một đồng thầy ạ.Người thầy mỉm cười và nói:

- xuất sắc lắm, ngày mai bé hãy sở hữu hòn đá vào tiệm kim cương và bán ra cho chủ tiệm, nhớ rằng dù chủ cửa hàng vàng gồm mua thì cũng ko được bán.Người học tập trò rất bất ngờ khi nhà tiệm đá quý trả giá chỉ hòn đá là 500 đồng. Anh háo hức hỏi thầy tại sao lại như vậy. Bạn thầy cười cùng nói:

- Ngày mai nhỏ hãy rước nó mang đến chỗ bán sản phẩm cổ. Nhưng hoàn hảo đừng bán nó, chỉ hỏi giá nhưng thôi.

Làm theo lời thầy dặn, sau một hồi lưu ý thì anh vô cùng ngạc nhiên khi chủ hiệu trả giá bán hòn đá là cả gia tài hiện có. Anh vẫn nhất quyết không buôn bán và vội về nói lại với thầy. Lúc này người thầy mới đủng đỉnh nói:

- Hòn đá thực chất đó là một khối ngọc cổ quý giá, đáng cả một gia tài, và cực hiếm cuộc sống cũng như hòn đá kia, có bạn hiểu và có fan không hiểu. Với người không hiểu biết và ko thể cảm nhận thì giá trị cuộc sống đời thường chẳng xứng đáng một xu, còn với người hiểu thì nó đáng giá thành một gia tài. Hòn đá vẫn vậy, cuộc sống thường ngày vẫn thế, điều duy nhất tạo nên sự khác biệt là sự hiểu biết của bé và phương pháp con nhìn nhận cuộc sống.

Bài học: Thành công hay hạnh phúc là gì? mỗi cá nhân sẽ gồm định nghĩa cùng “định giá” khác biệt và chúng ta hãy tôn kính sự chọn lọc đó. Hãy khiến cho đời mình trở đề nghị giá trị theo cách của bản thân và từ quyết định cuộc sống đời thường của bạn.

Xem thêm: 5 cách dạy trẻ lớp 1 học toán nhanh chóng và hiệu quả nhất, cách dạy toán lớp 1 cho trẻ tại nhà dễ hiểu nhất

Câu chuyện số 11: dòng kết cho sự khinh thường

Tiều phu thuộc học đưa đi chung một mẫu thuyền ở giữa sông. Học giả tự nhận mình đọc biết sâu rộng nên ý kiến đề nghị chơi trò đoán chữ cho đỡ nhàm chán, đôi khi giao kèo, ví như mình thua trận sẽ mất mang lại tiều phu mười đồng. Ngược lại, tiều phu thua kém sẽ chỉ mất năm đồng thôi. Học mang coi như mình nhường nhịn tiều phu để thể hiện trí tuệ hơn người. Đầu tiên, tiều phu ra câu đố:

Vật gì ở bên dưới sông nặng trĩu một nghìn cân, tuy thế khi lên bờ chỉ từ có mười cân?”.

Học giả vậy óc lưu ý đến vẫn tìm không thấy câu trả lời, đành đưa mang đến tiều phu mười đồng. Sau đó, ông hỏi tiều phu câu vấn đáp là gì.

Thật không tự tin quá, tôi tìm kiếm được năm đồng rồi.” học tập giả cực kỳ sửng sốt.

Bài học: Chẳng ai hình thành đã hoàn hảo, càng tỏ vẻ khinh thường thường tín đồ khác thì càng chứng tỏ bạn là một trong người đần độn dốt. Chẳng ai dám vỗ ngực nhận mình biết các thứ cùng vì còn vô vàn trang bị mà họ vẫn chưa được biết thêm đến. Càng tỏ ra logic thì đang càng bị hoàn hảo hại. Cũng tương tự người tiều phu vào câu chuyện tuy vậy không học các như học giả tuy vậy lại biết cách tính toán làm cho mình rất có thể vẫn tìm được một chút. Còn về phía học giả vẫn bị chính vì sự khinh thường cùng chấp tiều phu nhưng mất đi một số tiền oan. Đừng khinh thường fan khác vì chưng cái kết nhận lại thời gian nào cũng tương đối đau đớn.

Ngoài rất nhiều câu chuyện ý nghĩa về cuộc sống ngắn sinh sống trên, chúng ta có thể tham khảo thêm những câu chuyện chân thành và ý nghĩa về những chủ đề khác như tiền bạc, hạnh phúc, tình bạn...

Cuộc sống luôn cho ta phần lớn thử thách, nghịch cảnh. Ai biết thừa qua vẫn tồn tại; ai biến trở ngại thành thời cơ sẽ là người chiến thắng. 5 câu chuyện cuộc sống truyền xúc cảm hay nhất nhưng mà Ví Mo
Mo share sẽ khiến cho bạn không chỉ khỏe khoắn hơn mà trung tâm hồn cũng khá rộng rãi mở hơn.


Nền tảng quyên góp tự thiện góp bạn dễ ợt chung tay quyên góp cùng hàng triệu người, giúp đỡ các thực trạng khó khăn trên mọi cả nước.



1. Khó khăn thử thách để lại gì?

“Con mặt đường ngắn nhất để tránh khỏi khó khăn là đi chiếu thẳng qua nó” - Khuyết danh

Một đàn ông trai đang gặp mặt nhiều cạnh tranh khăn, anh bị tổn thương và trở yêu cầu mất ý thức vào cuộc sống. Anh mang đến hỏi một ông già thông thái.Nghe đề cập xong, ông chẳng nói lời nào mà chỉ im thin thít đặt dòng nồi lên bếp, đổ vào nồi một ít nước cùng cho vào một trong những củ cà rốt, một cục muối cùng một trái trứng. Sau khoản thời gian đun sôi, ông mở nắp cùng trầm ngâm lạng lẽ nhìn anh ta.

Sau một hồi ông bước đầu nói:- Ai sinh sống trên đời cũng buộc phải trải qua khó khăn, thách thức cả. Dẫu vậy điều đặc trưng là tiếp đến mọi việc sẽ như thế nào?
Hãy nhìn xem viên muối với vẻ rắn chắc bên phía ngoài nhưng khi cho vô nước là tan, củ cà rốt chắc chắn khi bị nóng cũng trở nên mềm đi. Còn trái trứng tuy mỏng mảnh manh dẫu vậy khi qua nước sôi nóng bỏng lại trở nên cứng cáp hơn.

“Một thách thức cũng hoàn toàn có thể trở thành một thời cơ vàng lúc ta biết nắm bắt và xoay đưa nó” - Khuyết danh

*
Nghịch cảnh không phải để hạn chế mà là để vượt qua

2. Chuyện xây cầu Brooklyn

“Không bao giờ, ko bao giờ, không bao giờ được đầu hàng” - Winston Churchill

Cầu Brooklyn bắc ngang bé sông nằm giữa hai tp Manhattan với Brooklyn bắt buộc nói là phép lạ của ngành xây dựng.

Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc trí tuệ sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khởi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật không tưởng bắc ngang hai thành phố này.

Tuy nhiên, khi nghe ông trình bày ý tưởng táo bị cắn dở bạo đó không một chuyên viên về cầu đường nào chịu hợp tác ký kết với ông. Họ nhận định rằng ông điên và bảo ông hãy quên điều này đi bởi không thể nào có tác dụng được cây ước như vậy.

Không chán nản lòng, ông về bên thuyết phục đàn ông mình là Washington cũng là 1 kỹ sư đầy tiềm năng, rằng hoàn toàn có thể xây được cây ước như vậy. Cả hai phụ thân con cùng ấp ôm ý muốn dứt cây mong và trao đổi về bí quyết vượt qua phần nhiều trở ngại.

Dẫu sao, các ngân mặt hàng cũng tin bọn họ và gật đầu bỏ tiền ra cho dự án xây cầu. Rất là phấn khích với nhiệt thành, họ tuyển nhân lực và ban đầu xây cây mong trong mơ của mình.



Dự án tiến hành được vài tháng thì tai họa ập đến. Một tai nạn ngay tại công trường đã chiếm đi thiết yếu sinh mạng ông John Roebling và nam nhi ông bị yêu quý nặng nghỉ ngơi đầu.

Washington sau tai nạn ấy đang không thể đi đứng cùng nói được. Ai ai cũng nghĩ là dự án ở đầu cuối sẽ tàn thành mây khói vì chưng chỉ có cha con Roebling là những người duy độc nhất vô nhị hiểu được phương pháp xây cái cầu này.Mặc dầu quan trọng đi lại và nói chuyện, lao động trí óc Washington Roebling vẫn tồn tại rất tinh anh. Một hôm, đang nằm trong bệnh viện, trong đầu ông thốt nhiên nghĩ ra phương pháp “nói chuyện” với những người khác.

Vận hễ duy độc nhất vô nhị của khung hình ông hiện nay là cựa quậy một ngón tay cùng ông nghĩ ra một cỗ mã truyền tin. Với cỗ mã này, ông cần sử dụng ngón tay còn hoạt động được gõ ra ý nghĩ của bản thân mình vào tay vk mình để thông tin với vk những gì yêu cầu nói với các kỹ sư vẫn đang thường xuyên xây dựng cây cầu.

Trong trong cả 13 năm, Washington sẽ ra lệnh bởi ngón tay nhất còn hoạt động của mình cho tới khi hoàn thành cây cầu Brooklyn kỳ vĩ mà họ nhìn thấy ngày hôm nay.

“Bạn sẽ mày mò ra bao gồm mình một bậc cao hơn nữa sau các lần vượt qua nghịch cảnh” - Thomas Edison.

Dù cần yếu đi lại và nói chuyện, Washington đã không từ quăng quật để ngừng Cầu Brooklyn

3. Bài học từ tín đồ Thầy dạy dỗ võ

“Phần lớn hạnh phúc hay bất hạnh được quyết định bởi tính cách của chúng ta chứ không nhờ vào vào trả cảnh” - Martha Washington

Một cậu nhỏ bé 10 tuổi ra quyết định học môn võ judo mặc dầu cánh tay trái của cậu đã không còn trong một tai nạn ngoài ý muốn xe hơi. Cậu theo học judo với một võ sư Nhật.

Vì tin rằng mình đã học tập rất chuyên cần và văn minh nên cậu khôn xiết thắc mắc vì sao sau ba tháng tập luyện mà lại thầy chỉ dạy cho bạn mỗi một vậy võ duy nhất.

Cuối cùng, không kiên trì nổi nữa, cậu nhỏ nhắn hỏi thầy:- Thưa thầy, chẳng lẽ con không thể học được những thế võ không giống sao?

Ông trả lời:- Đây là cầm võ độc nhất vô nhị thầy dạy dỗ con, cũng đó là thế võ duy nhất mà con cần được học.

Tuy thiếu hiểu biết hết lời thầy nhưng tin cậy ở thầy, cậu bé xíu tiếp tục tập luyện.

Nhiều mon sau, lão sư phụ dẫn cậu đến tham dự một cuộc thi judo. Cậu nhỏ nhắn rất không thể tinh được khi thấy bản thân thắng dễ ợt trong hai trận đầu.Trận trang bị ba khó khăn hơn mà lại sau một hồi, địch thủ mất kiên nhẫn trong số đòn tấn công, cậu nhỏ bé đã khéo léo sử dụng cụ võ với chiến thắng. Vẫn chưa hết ngạc nhiên vì thành công xuất sắc của mình, cậu tự tin lao vào trận phổ biến kết.

Lần này, kẻ thù của cậu là 1 trong những võ sinh cao lớn, to khỏe và dày dặn kinh nghiệm tay nghề hơn. Vào trận ko lâu, cậu bé nhỏ đã tiếp tục trúng đòn và hoàn toàn bị kẻ thù áp đảo. Hết hiệp đầu, hại cậu bé bị thương, trọng tài ra hiệu xong xuôi trận đấu mau chóng nhưng bạn thầy của cậu không đồng ý:

Cứ để cậu bé tiếp tục. - Võ sư yêu cầu.

Ngay sau khi trận đấu ban đầu lại, đối phương phạm phải sai lạc nghiêm trọng: anh ta coi thường đối phương và mất cảnh giác. Ngay mau lẹ cậu bé xíu dùng cố võ duy nhất của mình quật ngã đối thủ và khóa chặt anh ta bên trên sàn.

Cậu nhỏ nhắn đã đoạt chức vô địch.

Trên mặt đường về, nhị thầy trò ôn lại những thế tiến công trong từng trận đấu. 

Lúc này cậu nhỏ bé mới thu hết quả cảm nói ra mẫu điều ám hình ảnh trong đầu mình xưa nay nay:- Thưa thầy, làm sao con rất có thể trở thành vô địch chỉ cách một ráng võ như thế?

Con thành công vì nhị lý do. Người thầy trả lời.- Lý do thứ nhất con gần như là đã làm chủ được trong số những cú tiến công hiểm và tác dụng nhất của môn võ này. Vì sao thứ hai, cách duy nhất mà kẻ thù của bé phá được đà võ chính là họ nên giữ chặt cánh tay trái của con lại- Mà bé lại không tồn tại tay trái.

Đôi khi, một điểm yếu kém của ai này lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu thế là một điều tốt nhưng nếu hoàn toàn có thể biến yếu điểm thành ưu thế lại càng là một trong những điều vi diệu hơn. Hãy tin vào bao gồm mình, bạn cũng có thể làm tất cả!

“Hãy biến chuyển nghịch cảnh thành cơ hội giúp bạn giành được những điều giỏi đẹp hơn.” - Wille Jolley

*

4. Tin giỏi lành

“Ý nghĩa cuộc sống thường ngày không bắt buộc là tại vị trí nó đem lại cho ta điều gì, mà tại đoạn ta bao gồm thái độ đối với nó ra sao; không phải ở phần điều gì xảy ra với ta, mà ở trong phần ta phản ứng với những điều ấy như cố nào” - Lewis L.Dunnington

Một anh sinh viên vừa giỏi nghiệp đại học đang tìm việc làm đã tham dự một cuộc thi sáng chế chuyên ngành bởi liên hiệp những trường đại học trong cả nước tổ chức. Sau rất nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả mon trời, anh được lọt vào nhóm những người dân xuất sắc đẹp nhất để tham dự vòng thi chung kết.

Rồi anh cũng vất vả thừa qua các đối phương trong trận đấu trí cuối cùng, kéo dãn dài ba ngày liền căng thẳng và giành được giải nhất. Phần thưởng đến anh là một món chi phí khá béo mà cuộc sống sinh viên trước ni của anh chưa từng mơ mong tới.

Sau khi rời hội trường và trốn nhanh khỏi ánh đèn camera của báo giới, anh vào kho bãi xe ra về. Bất thần một thiếu phụ tiến cho gần anh. Bà nghẹn ngào:

- Chú ơi, Chúc mừng chú, thật vinh dự mang đến chú đã đoạt được quán quân trong cuộc thi trở ngại này. Tôi có một chuyện hy vọng nói với chú nhưng lần chần có luôn tiện không. Trường hợp chú bao gồm con nhỏ tuổi chú new hiểu được điều tôi sắp đến nói.

Con của tôi hiện nay đang bị ung thư nặng phía trong bệnh viện, nếu không tồn tại một khoản tiền mập đến như vậy…- Thế bác bỏ cần bao nhiêu? - Anh sinh viên chú ý bà hỏi, lòng cảm thông thật sự.

Sau khi nghe đến người phụ nữ kể hết sự việc, anh tức khắc rút phong bì đựng số tiền vừa được thưởng và trao hết đến bà.- Cầu ao ước cho con bác bỏ qua được hiểm nguy. Chưng về lo cho em ấy ngay lập tức đi. - Anh nói.- Cảm ơn chú, trù trừ tôi buộc phải lấy gì nhưng đền ơn chú đây.

Nói rồi người thiếu nữ với vẻ xúc rượu cồn quày quả cách ra cổng.

Vài ngày sau anh gồm dịp trở lại trường. Một người trông thấy ngay lập tức tiến tới hỏi:- Có người kể với tôi rằng tối ngày hôm trước anh có gặp mặt một người thiếu phụ sau hội thi và anh đã cho bà ấy tiền nhằm chữa bệnh cho đứa con sắp bị tiêu diệt của bà ấy, đề xuất không?

Người thanh niên gật đầu xác nhận- Vậy thì tôi bắt buộc báo cùng với anh tin này để anh biết. Bà ta là 1 trong tay lừa đảo và chiếm đoạt tài sản thật sự đấy. Bà ta chẳng có người con nào bệnh tật sắp bị tiêu diệt cả. Anh cả tin quá! Anh bị lừa rồi, đứa bạn ạ!

Một thoáng lặng lặng, anh tuổi teen hỏi lại:- có thật là không có đứa bé xíu nào bị bệnh gần bị tiêu diệt cả, đúng không?- Đúng vậy. Tôi đảm bảo an toàn là như thế, - người lũ ông trái quyết.- Ồ, đó là tin xuất sắc lành nhất trong ngày mà tôi theo thông tin được biết đấy, - người giới trẻ nói.

Theo The Best of Bits & Pieces

*
Trao gởi yêu thương

5. Ô cửa ngõ sổ bệnh viện

“Cao thượng thay những người dân biết mang thú vui đến cho những người khác trong thầm lặng” - Khuyết danh

Hai người bọn ông bị bệnh trở nặng cùng nằm điều trị thông thường một phòng bệnh. Một người bị bệnh dịch nước vào phổi còn fan kia bị liệt nửa người. Vào mỗi buổi trưa, fan bị căn bệnh phổi bắt buộc ngồi dậy khoảng chừng một tiếng đồng hồ đeo tay để phổi được khô ráo.

Giường của ông ta đặt gần ô hành lang cửa số duy tuyệt nhất trong phòng. Còn tín đồ bị liệt thì trong cả ngày bắt buộc nằm bên trên giường. Họ thường trò chuyện với nhau hàng giờ về gia đình, các bạn bè, cuộc sống… và bên nhau ôn lại gần như kỉ niệm thời còn phục vụ trong quân ngũ.

Mỗi trưa, khi người lũ ông trên giường bệnh dịch gần cửa sổ ngồi dậy, ông ta thường tiêu khiển bằng phương pháp kể lại cho những người bạn cùng phòng nghe về các gì mình chú ý thấy bên ngoài cửa sổ.

Qua lời nhắc của bạn, người bệnh ngơi nghỉ giường vị trí kia như được sống lại trong thế giới muôn color muôn vẻ bên phía ngoài khung cửa. Chỗ đó có một khu dã ngoại công viên xanh ngào ngạt với ao nước trong xanh, thơ mộng cùng lũ thiên nga thông thả lượn quanh.

*
Người lũ ông mù tưởng tượng và kể cho người bạn bị liệt nghe về đàn thiên nga

Cạnh đó, phần đa đứa trẻ đã thả lên mặt hồ phẳng lặng những chiếc thuyền bằng giấy. Hầu hết đôi bồ tay vào tay đã dìu nhau đi dạo quanh luống hoa hồng đỏ thắm…

Tất cả như một bức tranh thơ mộng đầy màu sắc. Trong những khi người căn bệnh gần cửa sổ say sưa kể thì ngơi nghỉ giường mặt kia, chúng ta của ông vẫn lim dim song mắt, hình dong trước mắt mình một khung cảnh quan như mơ.

Vào một trong những buổi chiều nóng áp, fan bệnh ở chóng gần cửa sổ kể lại cho chính mình mình nghe về một cuộc diễu binh đang diễn ra bên ngoài. Mặc dù không nghe được dàn nhạc vẫn tấu khúc quân hành bên cạnh kia nhưng lại người bọn ông bị liệt vẫn có thể hình dung ra quang cảnh hùng tráng ấy.

Ngày tháng âm thầm lặng lẽ trôi qua.

Một buổi sáng, như hay lệ, cô y tá trực rước nước đến cho họ, thì phạt hiện bạn bệnh nhân nằm không cử động trên loại giường cạnh cửa ngõ sổ. Ông ấy vẫn trút khá thở ở đầu cuối trong giấc mộng yên lành đêm qua.Sau tử vong của bạn, người bọn ông bị liệt yêu cầu được chuyển sang cái giường cạnh cửa ngõ sổ. Trên loại giường mới, nén nhức đớn, ông search mọi cách chống tay thanh nhàn ngồi dậy và ban đầu phóng tầm chú ý ra nhân loại bên ngoài.

Nhưng trước mắt ông chỉ là một trong bức tường trắng xóa.

Mãi về sau ông mới biết được sự thật: người chúng ta quá cụ của ông là một người mùa, thậm chí ông còn cần yếu trông thấy được bức tường chắn vô cảm kia. Điều ông ước ao là rước lại cho mình mình nụ cười và sự an ủi.

Theo The Simple Things of Life

“Chúng ta mọi là cục cưng chỉ có một mẫu cánh, cùng ta phải bao bọc lấy nhau để học bay” - Khuyết danh